Cuộc bầu cử "midterm" của Mỹ đă hạ màn. Kết qủa là đảng Dân Chủ nắm quyền kiểm soát lưỡng viện quốc hội sau 12 năm bỏ trống sân chơi cho đảng Cộng Ḥa tung hoành.
Có nhiều lư do đưa đến sự thất bại của đảng Cộng Ḥa. Về đối nội: Dân Mỹ mệt mỏi về việc sa lầy ở Iraq, ở afghanistan, chính quyền Bush vụng về trong việc giải quyết các vấn đề liên quan đến vũ khí hạt nhân ở Iran và Bắc Hàn (TT Bush nói cho nhiều, hăm dọa cho lắm nhưng chẳng làm được ǵ đối với 2 nước trong "trục ma qủy" nầy); về đối nội: Gía xăng tăng vọt trong 2 nhiệm kỳ của Tổng Thống Bush, kinh tế tŕ trệ, sự bất lực đến độ vô lư trong cách giải quyết các vấn nạn do băo Katrina gây ra, thêm nữa, thái độ ương nghạnh và tự măn của TT Bush làm cho dân Mỹ ngày càng thêm chán ghét.
Sự thất bại lần nầy của đảng Cộng Ḥa cũng dễ hiểu thôi v́ nằm trong qui luật của một xă hội có nền dân chủ lành ma.nh: Cá nhân hay đảng chính trị nào quản trị đất nước hữu hiệu, th́ được cử tri tiếp tục tín nhiệm; lầm lỗi hay thất bại trong việc điều hành quốc gia th́ bị buộc phải nhường lại quyền lănh đạo đất nước cho người hay đảng khác có khả năng hơn.
Trông người lại nghĩ đến ta
Mấy tháng gần đây, báo chí ở Việt Nam om ṣm quảng cáo về một phát kiến "ngang tầm thời đại" của đảng CSVN, đó là chương tŕnh "giao lưu trực tuyến" giữa cán bộ lănh đạo đảng và người dân. Mục đích của chương tŕnh nầy là cho phép dân - giới chủ nhân - được quyền hỏi hay đưa ra những thắc mắc đối với cán bộ lănh đạo đảng - giai cấp đầy tớ - qua diễn đàn paltalk trên internet. Chuyện đối thoại, giải thích các vấn đề của quốc gia giữa lănh đạo và quần chúng cử tri ở các nước dân chủ là chuyện bắt buộc phải có, chuyện xưa như trái đất rồi, nhưng bây giờ ở Việt Nam mới chỉ là giai đoạn bắt đầu thử nghiệm một "mô h́nh" do đảng CSVN vừa nghĩ ra. Đảng bây giờ mới cho phép một cách rất giới hạn những ông "chủ" được hỏi đám "đầy tớ " vài câu qua loa liên quan đến việc quản lư cơ ngơi, công việc làm ăn của ho.. Đây là một thứ ân huệ của giai cấp "đầy tớ " thống trị ban phát cho giới "chủ nhân" bị tri.
Trong buổi ra quân ồn ào đầu tiên, giới lănh đạo Hà Nội đưa ra một nhân vật được coi như nặng kư nhất về khả năng lư luận. Đó là cựu Phó Thủ Tướng Vũ Khoan - một nhà ngoại giao sừng sỏ và cũng là nhà thương thuyết dày dạn kinh nghiệm của Hà Nội (theo sự giới thiệu của CSVN).
Dĩ nhiên trong buổi "giao lưu trực tuyến" đầu tiên nầy, dân c̣ mồi chiếm gần hết và chỉ được phép đọc lại những câu hỏi đă được soạn trước. Có điều là câu trả lời của ông Vũ Khoan về việc Việt Nam gia nhập WTO làm chúng ta phải suy ngẫm.
Ông Vũ Khoan cho biết là phía phái đoàn Việt Nam hoàn toàn mù tịt về tổ chức WTO, không biết văn bản, các khoản điều luật trong tổ chức thương mại quốc tế nầy. Ông nói " phái đoàn Việt Nam chưa có kinh nghiệm và kiến thức cần thiết trong lúc đàm phán, thương thuyết với các phái đoàn của các nước. Ḿnh như những học sinh non nớt, vừa thương thảo vừa học hỏi. Họ hỏi tới đâu ḿnh trả lời tới đó. Tự học lấy kinh nghiệm trong lúc đàm phán...".
Trời hỡi, sự thật phủ phàng đến độ trần truồng như vậy sao? Chúng ta vẫn biết khả năng bết bát của nhóm người vẫn luôn mồm tự xưng là "đỉnh cao trí tuệ loài người " ở Hà Nội, nhưng không ngờ đến độ " vừa đàm phán vừa học", nếu không chính miệng ông Phó Thủ Tướng Vũ Khoan nói ra th́ có mấy ai tin!
Thành viên trong các phái đoàn đàm phán, thương thảo, thương thuyết, thương lượng...của các nước trên thế giới đều bắt buộc phải được huấn luyện qua các trường lớp chuyên nghiệp, kinh nghiệm phải được tích lũy từ nhiều năm, phải là chuyên viên thật xuất sắc mới được cho gia nhập vào phái đoàn đại diện cho quốc gia. Trong lúc đàm phán, họ lấn nhau từng câu, gài nhau từng chữ (every word is counted), chèn ép từng lời, dành nhau từng dấu chấm - phẩy trong văn bản để mang lợi ích nhiều nhất về phía quốc gia ḿnh. Trong khi đó, những người đại diện để tranh đấu cho quyền lợi của Đất Nước - Dân Tộc Việt Nam lại là " chưa có kinh nghiệm và kiến thức cần thiết trong lúc đàm phán, thương thuyết với các phái đoàn của các nước. Ḿnh như những học sinh non nớt, vừa thương thảo vừa học hỏị Họ hỏi tới đâu ḿnh trả lời tới đó. Tự học lấy kinh nghiệm trong lúc đàm phán...".
Nh́n vào sự "tương quan lực lượng" giữa 2 bên của bàn "đàm phán", bất kỳ ai có một bộ óc b́nh thường cũng đều nhận thấy khoảng cách biệt qúa bao la, cảm nhận ngay được bên nào thu lợi và bên nào bị thiệt hại. Hoàn cảnh nầy giống như một đứa trẻ ở lớp mẫu giáo làm đại diện để bênh vực cho quyền lợi của thân chủ trước ṭa phải tranh cải với một luật sư dạn dày kinh nghiệm, khôn khéo và hùng biện đại diện cho bên đối phuong. Phần thắng mọi người đều biết chắc là sẽ thuộc về bên nào rồi.
Hậu qủa của sự dốt nát, v́ "chưa có kinh nghiệm, vừa đàm phán vừa học hỏi" như ông Vũ Khoan cho biết, nên những hợp đồng kư với các công ty nước ngoài đều bị gạt; những hiệp ước kư với các nước đều bị lừa: Vụ mua máy bay quân sự, tàu ngầm của Nga bị lừa đến hơn 500 triệu Mỹ Kim, vụ mua máy bay hành khách tầm xa nhưng trang bị động cơ tầm ngắn, vụ bồi thường 5 triệu Euro cho tổ hợp luật sư ở Ư, vụ Phạm Văn Đồng kư giấy "nhường" quần đảo Hoàng Sa cho Chu Ân Lai, vụ kư Hiệp Định Về Lănh Thổ và Lănh Hải với Tàu làm mất bao nhiêu đất và bao nhiêu biển....Tất cả những thiệt tḥi, mất mát và những di hại lâu dài về sau do CSVN gây ra dân tộc ḿnh phải cui đầu, cam chịu gánh mọi hậu qủa.
Kể từ năm 1954, thời điểm CSVN nắm quyền ở miền Bắc và 31 năm thống trị miền Nam, đến nay là 52 năm. Trong 52 năm dài cai trị sắt máu đó, Hồ Chí Minh và đám đàn em biến nước Việt Nam thành pḥng thí nghiệm, và người Việt Nam bị biến thành những con vật cho những thí nghiệm dỡ hơi, mất nhân tính của họ : Giết gần triệu người trong chương tŕnh Cải Cách Ruộng Đất để rồi Hồ Chí Minh phải khóc lóc nhận lỗi lầm trước người dân miền Bắc; tiêu diệt và nô lệ hóa giới trí thức miền bắc qua vụ án Nhân Văn Giai Phẩm; chính sách Cải Tạo Thương Nghiệp và Đánh Tư Sản Mại Bản ở miền Nam, Hợp Tác Xă Nông Nghiệp, 10 năm sa lầy và nướng 5 vạn thanh niên trong "nghĩa vụ quốc tế " ở Campuchia....đều được đám lănh đạo đảng CSVN gần đây công nhận là sai lầm cả. Hết sai lầm nầy đến sai phạm khác, hết thất bại nầy đến thất bại kia, thế nhưng, họ vẫn tiếp tục "được nhân dân tín nhiệm" để "tiếp tục hy sinh" lănh đạo đất nước. Cứ mỗi lần thất bại th́ lo việc "sửa sai", hay chờ đến Đại Hội Đảng đẻ ra "Mô H́nh Quản Lư và Phát Triển" mới và đưa những chuyên viên cở như loại "mù tịt, hoàn toàn không có tŕnh độ học vấn, vừa đàm phán vừa học hỏi..." mang tương lai của đất nước và dân tộc ra tiếp tục làm một cuộc thí nghiệm mới.
Sỡ dĩ nước Mỹ và các nước dân chủ trên thế giới giàu mạnh, có một xă hội b́nh đẳng là nhờ có môi trường cạnh tranh lành mạnh và công bằng về chính trị, có những người lănh đạo biết tự trọng và liêm sỉ. Một khi họ phạm phải lỗi lầm trong việc quản trị quốc gia, th́ tự nguyện đứng qua một bên cho người khác, đảng khác có khả năng hơn thay thế họ; nếu cứ ĺ lượm cố bám lấy quyền hành th́ tới lúc bầu cử cũng bị cử tri cho đi chổ khác chơi. Thành qủa đạt được của giới lănh đạo trong nhiệm kỳ qua được coi như một bằng chứng hùng hồn và đáng tin cậy nhất để người dân có quyết định, qua lá phiếu, chọn giữ lại hay phải ra đi để người cho người có khả năng hơn thay thế vào vai tṛ lănh đạo.
Ở Việt nam bây giờ th́ sao? Bất hạnh thay, 82 triệu người Việt Nam không có cơ hội b́nh thường nhưng rất thiết tha đến độ tội nghiệp đó: Tập đoàn lănh đạo Hà Nội không có sự tự trọng và liêm sỉ tối thiểu, và người dân Việt Nam hoàn toàn bị tướt đoạt cái quyền chọn người xứng đáng hơn, có khả năng hơn để lănh đạo quốc gia.
Xét cho cùng, người Cộng Sản Việt Nam là những thực tập viên vô cùng kiên nhẫn. Hơn 52 năm dài với bao nhiêu thất bại chồng chất nhưng họ vẫn c̣n đam mê, miệt mài trong việc dùng đất nước và dân tộc để tiếp tục thí nghiệm những "Mô H́nh" mới của họ. Đằng sau hai chữ "kiên nhẫn" kia là tâm địa gian ác của CS: Sống chết mặc dân, đảng CSVN chỉ biết tiền và quyền.
Trương Việt Hoàng