Trong thời gian gần đây, có nhiều biến cố xảy ra khiến dư luận bàn tán là đang có một cuộc tranh chấp quyết liệt trong nội bộ đảng Cộng Sản Việt Nam giữa phe bảo thủ thân Trung Quốc và phe cởi mở muốn theo Hoa Kỳ. Màn đầu, phe bảo thủ có vẻ thắng thế qua việc xóa án, phục hồi danh dự và đảng tịch cho thứ trưởng Giao Thông Vận Tải Nguyễn Việt Tiến can tội tham nhũng trong vụ PMU 18, bắt giam hai kư giả nổi tiếng của báo Tuổi Trẻ và báo Thanh Niên, những người đă viết những bài điều tra về vụ tham nhũng này, truy tố luôn cả ông tướng công an về hưu đă dám thụ lư hồ sơ Nguyễn Việt Tiến. Để chống đỡ, phe cởi mở với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đă mở mặt trận sang tận Hoa Kỳ để nhờ tổng thống George W. Bush cứu nguy. Khi ông Dũng trở về Hà Nội, ông đă kư lệnh cách chức 5 tướng chỉ huy Quân khu Thủ Đô. Phe bảo thủ bèn hạ đ̣n trả đũa, rút thẻ hành nghề của 7 nhà báo khác, trong đó có Việt Dũng (Trần Đ́nh Dũng), người đă được thủ tướng Dũng cho đi theo trong hai chuyến công du ngoại quốc, kể cả chuyến đi Mỹ lần này. Trong khi đó Trung Quốc công khai đe dọa nhà cầm quyền VN là sẽ lănh hậu qủa xấu nếu cứ tham lam và khiêu khích Trung Quốc về lănh hải (qua báo Văn Hối, tờ báo thường phản ảnh lập trường của chính phủ Bắc Kinh, xuất bản tại Hồng Kông), như việc cho phép công ty ExxonMobil của Mỹ t́m dầu lửa ở ngoài khơi vịnh Bắc Việt mới đây. Tổng thống Bush cũng không chịu khoanh tay. Ông tuyên bố trong thông cáo chung là Hoa Kỳ ủng hộ “chủ quyền quốc gia, an ninh, toàn vẹn lănh thổ của Việt Nam”. Như vậy phải chăng nội bộ Việt Nam đă dàn trận thành hai phe để quyết loại nhau, Hoa kỳ và Trung Quốc cũng xếp hàng theo gà của ḿnh, biến vấn đề Việt Nam thành thế cờ quốc tế?
NHỮNG SỰ KIỆN KHÔNG THỂ CHỐI CĂI
Có những sự kiện cho thấy có sự chia rẽ thật sự trong Bộ Chính Trị, cơ quan đầu năo gồm 14 người của đảng Cộng sản. Phe bảo thủ thân Trung Quốc, chủ trương phát triển theo mô h́nh Trung Quốc để bảo đảm sự độc tôn của đảng do Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh cầm đầu. Cùng phe với ông Mạnh, có Bộ Trưởng Công An Lê Hồng Anh, Phó Thủ Tướng Nguyễn Sinh Hùng, Trưởng Ban Tổ chức trung ương đảng Hồ Đức Việt. Tổng Trưởng Quốc Pḥng Phùng Quang Thanh không tỏ lộ theo phe nào. Trước khi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đi Hoa Kỳ, Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh đă đi thăm Trung Quốc vào cuối tháng 5/2008. Thăm viếng hữu nghị hay đáp lễ là chuyện b́nh thường, nhưng lần thăm này có điều bất b́nh thường được thể hiện qua thông cáo chung: “Đưa quan hệ Việt-Trung tiếp tục phát triển để tiến tới hai bên cùng lập nhiều cơ chế hợp tác giữa các bộ, ngành, giữa các địa phương giáp biên giới hai nước, đặc biệt là cơ chế Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương để chỉ đạo và điều phối sự hợp tác Việt Nam-Trung Quốc trên tất cả các lănh vực”. Thêm một câu rất đáng chú ư khác: “Hai nước sẽ thiết lập đường dây nóng giữa các nhà lănh đạo”.
Qua mấy lời công bố ngắn trên đây, người quan sát thời cuộc nhận ra hai quyết định rất hệ trọng:
1/ Lập cơ chế chung để chỉ đạo và phối hợp giữa các bộ, các ngành, các địa phương trên tất cả các lănh vực. Như vậy là cho phép Trung Quốc công khai xen vào việc nội trị của Việt Nam ở mọi cấp bậc. Nói là song phương, nhưng thực tế là một chiều, chiều Trung Quốc hướng vào Việt Nam, không có chiều Việt Nam hướng sang Trung Quốc.
2/ Tại sao phải thiết lập đường dây nóng? Đường dây nóng thường chỉ được thiết lập cho các quốc gia có vơ khí nguyên tử (như Hoa Kỳ và Liên Xô trước đây) để các lănh tụ, dù đối nghịch, liên lạc với nhau khi khẩn cấp để tránh một cuộc chiến tranh nguyên tử. Đường dây nóng giữa các lăng tụ đồng minh chỉ là để điều hợp một trận chiến tranh. Vậy Trung Cộng và Việt Cộng (dùng theo nghiă Cộng sản VN) đang sửa soạn chiến tranh với ai? Với Mỹ? Hay với một thế lực nào khác nổi lên từ Việt Nam?
Tổng Bí Thư đảng Cộng sản đă nhân danh toàn bộ chính quyền và nhân dân Việt Nam để cam kết những điều quan trọng này. Ông Mạnh muốn xác nhận đảng vẫn là chủ nhân ông duy nhất của đất nước, không ai khác.
Phe cởi mở muốn mở cửa rộng hơn để làm ăn với Mỹ và Tây phương do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cầm đầu. Phe này gồm những nhân vật thuộc cánh miền Nam, ngoài ông Dũng c̣n có Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Trương Tấn Sang (dù bị nghi ngờ thân Trung Quốc). Khi cảm thấy bị núng thế v́ những đ̣n tấn công của phe bảo thủ, ông Nguyễn Tấn Dũng phải vội vàng sang Mỹ cầu cứu Tổng thống Bush để nhờ uy tín và những lời cam kết của TT Mỹ, ông Dũng có “bùa” để phản công phe bảo thủ và giữ vững hàng ngũ tư bản đỏ đứng sau lưng ḿnh. Mở cửa làm ăn với thế giới bên ngoài là điều bất khả phản phục, v́ nhờ đó điều kiện kinh tế trong nước đă khá hơn, nhất là tạo ra một lớp tư bản mới, đa phần là đảng viên cộng sản, không muốn trở lại thời tem phiếu, đóng cửa rút cầu. Giới này cũng muốn tài sản mới thụ đắc của họ được luật lệ bảo đảm và được tự do hưởng thụ những ǵ họ có. V́ vậy, phe bảo thủ không dám coi thường phe cởi mở. Phe cởi mở không nắm được đa số trong Bộ Chính Trị, nhưng họ có hậu thuẫn trong giai cấp tài phiệt mới, nhất là có sự đồng t́nh của hầu như toàn thể các bí thư tỉnh, thị ủy toàn quốc, những người đương nhiên là thành phần của Ban Chấp Hành trung ương đảng, có quyền bầu các thành viên Bộ Chính Trị. Những chỉ huy địa phương này cũng muốn có chính sách “thoáng” để địa phương của họ dễ đường làm ăn. V́ hiểu được thế của ḿnh, và có lẽ thấy nhu cầu phải ra tay trước, ông Dũng mới dám cách chức toàn bộ lănh đạo quân sự Quân Khu Thủ đô. Có thể Bộ Chính Trị, nếu không đồng t́nh với quyết định này, cũng không đủ số đông để bác, nhất là khi thấy Bộ trưởng Quốc pḥng Phùng Quang Thanh cũng đồng ư với Thủ tướng Dũng.
Cuộc gặp gỡ giữa Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 24-06-2008 tại ṭa Bạch Ốc đă thực sự củng cố thế lực cho ông Dũng trước nguy cơ phe bảo thủ tấn công ông về những thất bại kinh tế, nhất là nạn lạm phát, và tệ nạn tham nhũng mà ông Dũng đă hứa diệt trừ khi mới lên cầm quyền. Cuộc gặp gỡ đă được đúc kết trong một thông cáo chung có nội dung rất xung khắc với thông cáo chung Nông Đức Mạnh-Hồ Cẩm Đào:
1/ “Hai bên đồng ư lập cơ chế đối thoại mới về chính trị-quốc pḥng và chính sách nhằm tăng cường sự trao đổi thường xuyên và sâu sắc hơn về các vấn đề chiến lược và an ninh”.
2/ Hoa Kỳ tuyên bố “ủng hộ chủ quyền quốc gia, an ninh, toàn vẹn lănh thổ của Việt Nam”.
Lần đầu tiên người ta thấy chính phủ Mỹ và chính phủ Cộng sản VN thỏa thuận về việc lập cơ chế đối thoại về chính trị và quốc pḥng. Chính trị nào? Chẳng lẽ chính trị độc tài theo Trung Cộng? Quốc pḥng nào? Chẳng lẽ quốc pḥng chống “xâm lược Mỹ”? Lại c̣n nói đến chiến lược, tức đường lối dài hạn nhắm mục tiêu chung, thêm vấn đề an ninh. Vậy phải chăng Chính phủ cộng sản VN muốn mời Mỹ nhảy vào bàn cờ Đông Nam Á, để từ đầu cầu Việt Nam, Mỹ sẽ bảo vệ cho Việt Nam và cho an ninh toàn vùng? Ai là kẻ đe dọa cho an ninh của Việt Nam và an ninh toàn vùng? Chắc không phải “đế quốc Mỹ”. Đặc biệt nhất, lời tuyên bố không có chuyển tiếp (transition) về việc Mỹ ủng hộ chủ quyền quốc gia, an ninh, toàn vẹn lănh thồ của Việt Nam nhắm ai, nhắm vào việc ǵ, nếu không phải là Trung Quốc với việc chiếm các hải đảo và đe dọa việc khai thác tài nguyên trong vùng?
Ta thấy hai thông cáo chung rất chơi nhau, trả đũa nhau từng điểm. Thông cáo nào sẽ được thi hành? Đây là bằng chứng rơ rệt có mâu thuẫn nặng trong nội bộ đảng Cộng Sản VN ở cấp cao. Bên tám lạng, bên nửa cân. Bên nào sẽ thắng thế, t́nh h́nh Việt Nam sẽ biến chuyển ra sao?
NƯỚC ĐI CỦA TRUNG QUỐC VÀ HOA KỲ TRÊN BÀN CỜ ĐÔNG NAM Á
Chắc hẳn Trung Quốc không muốn tái dậy cho Việt Nam “một bài học” như năm 1979 v́ Việt Nam ngày nay không c̣n cô lập như thời đó và đă trở thành hội viên Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế khác. Trung Quốc cũng không muốn gây chiến với Hoa Kỳ v́ tự thấy tiềm năng và kỹ thuật quân sự c̣n kém xa Hoa Kỳ. Nếu không sợ Hoa Kỳ nhập cuộc, họ đă đánh chiếm Đài Loan từ lâu rồi. Trung Quốc đang dành nhiều nỗ lực để nâng cấp khả năng quân sự của họ, vừa để thu ngắn sự cách biệt với Mỹ, vừa để hù họa những nước nhỏ trong vùng, vừa làm hậu thuẫn cho những cuộc mặc cả, nhất là để có đủ khả năng kiểm soát khắp vùng biển Đông mà Trung Quốc coi như ao nhà của họ. Họ có thái độ song tàng, tự cho ḿnh là nước đàn anh trong vùng, tự coi những hải đảo và những vùng biển nhiều tài nguyên và có vị trí quan trọng về địa dư chính trị là của họ. Họ muốn kiểm soát con đường hàng hải từ eo biển Malaca lên suốt Đông Bắc Á. V́ thế, chiến tranh cục bộ có thể xảy ra trên biển Đông.
Về phương diện chính trị đối với Việt Nam, Trung Quốc đă có những tay chân trung thành được gài trong hàng ngũ lănh đạo đảng Cộng sản VN để hướng lái chính sách đi nhịp nhàng với đường lối của Trung Quốc. Những người này muốn dựa vào Trung Quốc để khỏi mất đảng, tức khỏi mất quyền và lợi của chính họ. Ngoài ra, không thiếu ǵ người phải làm tay sai v́ bị đe dọa hay mua chuộc. Nhiều tướng lănh đă có những cái chết khả nghi được gán cho bàn tay gián điệp Tầu. Mấy ai đủ dũng khí từ chối những món qùa hàng triệu Đô la để chẳng khó nhọc và nguy hiểm ǵ ngoài việc đi theo đường lối của người chi tiền? Trung Quốc hiện có rất nhiều tiền và có truyền thống và kinh nghiệm hàng ngàn năm về việc mua chuộc bằng tiền. Có thể nói từ nhiều năm nay, Trung Quốc đă điều khiển được đảng Cộng sản VN theo ư họ, dù trong đảng vẫn có những phần tử ấm ức. Mọi nỗ lực mở cửa với Hoa Kỳ và Tây phương chắc chắn sẽ bị Trung Quốc t́m cách phá.
Về phía Hoa Kỳ, dù không ưa ǵ cộng sản VN, họ rất thực tế trong việc thi hành những chính sách bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ. Họ đă thực hiện tuần tự những việc sau đây với Việt Nam:
1/ Hủy bỏ cấm vận và kư hiệp ước thương mại song phương,
2/ Thiết lập bang giao
3/ Ủng hộ VN gia nhập các tổ chức ASEAN, APEC, WTO
Những việc này không phải được Mỹ biếu không cho cộng sản VN, nhưng phải qua những cuộc điều đ́nh gay go, trực tiếp với Mỹ hay gián tiếp với những chính phủ thân Mỹ, nhằm mục đích buộc cộng sản VN tôn trọng luật chơi quốc tế, bảo vệ quyền lợi của Mỹ và các đồng minh, đồng thời hy vọng từ từ kéo cộng sản VN ra khỏi t́nh trạng giáo điều, bảo thủ và ảnh hưởng của Trung Quốc. Những đ̣i hỏi về nhân quyền vừa được xử dụng như một áp lực đối với cộng sản vừa để lấy ḷng cử tri Mỹ gốc Việt.
Hoa Kỳ không qúa quan tâm tới việc Việt Nam được cai trị bởi một chế độ độc tài hay tự do dân chủ. Họ sẵn sàng bắt tay với bất cứ một chính phủ nào không chống Mỹ và không làm hại quyền lợi của Mỹ. Tư bản Mỹ đang có khuynh hướng chuyển vốn đầu tư từ Trung Quốc sang Việt Nam v́ lương công nhân VN hiện nay chỉ bằng một phần tư lương công nhân Trung Quốc (dù lương trung b́nh ở Trung Quốc c̣n dưới 1 Đô la mỗi giờ), nhất là chế độ VN ổn định v́ độc tài, không có thay đổi chính phủ qua mỗi cuộc bầu cử. Có người đặt vấn đề như vậy phải chăng Hoa Kỳ đă chà đạp lư tưởng dân chủ tự do mà 58,000 binh sĩ của họ đă hy sinh tại Việt Nam? Thật ra người Mỹ vẫn tôn trọng tự do dân chủ cho chính họ trước tiên. C̣n đối với những ai khác, có tự do dân chủ th́ càng tốt, không có cũng chẳng sao. Đôi khi tự do dân chủ được dùng như một chiêu bài t́nh thế để nhắm mục tiêu khác. Mục tiêu của Mỹ hiện thời là kéo cộng sản VN ra khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc. Họ muốn dùng Việt Nam làm lực lượng đối trọng với Trung Quốc tại Đông Nam Á v́ xét thấy chỉ có Việt Nam mới làm được việc này. V́ thế, Mỹ phải ve văn Việt Nam về kinh tế, ra mặt ủng hộ phe cởi mở để dằn mặt phe bảo thủ và trấn an hàng ngũ tân tư bản. Khi thỏa thuận việc lập cơ chế thảo luận về chính trị, quốc pḥng, chiến lược và an ninh, tôn trọng chủ quyền và lănh thổ của Việt Nam, Hoa Kỳ chứng tỏ họ muốn ôm chính quyền của Nguyễn Tấn Dũng. Một học giả ở California (xin tạm dấu tên) đă nói với người viết bài này là, bằng những việc đang làm, Mỹ như muốn gửi cho chúng ta một thông điệp: “Tụi tao đă ôm cứng bọn đầu trộm đuôi cướp của Việt Nam rồi. Tụi tao vừa cho chúng ăn uống ngập đầu vừa canh chừng chúng nó. Tụi mày có giỏi th́ đi vận động nhân dân thành lập một chính quyền khác đi”.
Mỹ không thương chúng ta, không làm giùm chúng ta. Nhưng nếu chúng ta làm được, Mỹ sẽ hoan hô và sẽ là quốc gia đầu tiên công nhận một chính phủ Việt Nam mới không cộng sản. Mỹ nhận hàng chục ngàn sinh viên Việt Nam sang Mỹ du học. Dù có rất ít người trở về sau khi học xong hay không xong, Mỹ cũng sẽ kết nạp được nhiều nhân viên CIA trong bọn họ theo kế hoạch đường dài, chưa nói tới việc Mỹ đă mua và gài nhiều người làm việc cho Mỹ trong chính quyền Hà Nội hiện nay. Gài người và mua người không phải là độc quyền của Trung Quốc. Chắc nhiều vị cựu viên chức cao cấp của VNCH đă hiểu điều này và xin sờ lên gáy kiểm chứng xem có đúng thế không. Trên thực tế, Mỹ không muốn gây chiến với Trung Quốc nhưng t́m mọi cách để Trung Quốc không thể tự tung tự tác đóng vai bá chủ trong vùng Đông Nam Á và kiểm soát toàn thể biển Đông. Tất cả cũng chỉ v́ uy thế và quyền lợi của Mỹ. Việt Nam lại bị lôi kéo giữa quyền lợi của Trung Quốc và Hoa Kỳ. Chống Pháp dành độc lập, “chống Mỹ cứu nước”, hy sinh hàng triệu sinh linh, để lại trở thành con cờ cho các đại cường xử dụng, như vậy có phải là “đỉnh cao trí tuệ” hay không mà cứ đ̣i độc quyền lănh đạo đời đời kiếp kiếp?
NHỮNG G̀ SẼ XẢY RA CHO VIỆT NAM?
Trước hết, đừng “hồ hởi” nghĩ rằng phe thân Mỹ và Tây phương của Nguyễn Tấn Dũng, nếu lấn lướt được phe bảo thủ thân Trung Cộng, sẽ thiết lập một chính thể tự do dân chủ tại Việt Nam. Đừng chờ đợi những thảo khấu tự động biến thành những người thương nước thương dân. Thắng hay thua, phe nào cũng muốn giữ đảng để được tiếp tục độc quyền cai trị và vơ vét của cải. Qúa lắm là lại đi theo bước tương lai của Trung Quốc trong việc thay đổi nội bộ, không thay đổi chế độ. Theo Bà Stéphanie Balme, nghiên cứu gia của Trung Tâm Nghiên Cứu Quốc Tế, phụ trách văn pḥng Bắc Kinh, th́ chế độ Trung Quốc sẽ tiếp tục giữ độc quyền chính trị, nhưng sẽ thực hiện những cải tổ từ bên trong bằng việc thiết lập một nhà nước pháp quyền, tách đảng ra khỏi chính quyền. Vấn đề là t́m ra những thể thức để đảng duy nhất có thể chỉ đạo và kiểm soát chính quyền một cách hài ḥa (xem “Changer à l’intérieur du système”, L’Express số 2978 từ 30-7 đến 7-8-2008). Cộng sản VN đang căng mắt chờ để học bài.
Tuy nhiên, dù đảng Cộng sản VN có tính toán cách ǵ đi nữa, việc đánh đấm lẫn nhau trong nội bộ sẽ làm cho đảng suy yếu, việc để mất đất mất biển gây bất măn cho nhân dân và cho cả quân đội (theo lời một sĩ quan Quân Đội Nhân Dân ở Hà Nội trả lời cuộc phỏng vấn của đài RFA ngày 31-07-08). Một cuộc khảo sát nội bộ do chính đảng cộng sản thực hiện cho biết có đến 80% dân số VN cho rằng đảng Cộng sản VN không c̣n phục vụ lợi ích của người dân nữa (theo Roger Mitton, tạp chí Asia Sentinel 4-8-08). Dân oan bị cướp nhà cướp đất kiên tŕ khiếu kiện, chửi rủa công khai, công nhân gia tăng đ́nh công từ Nam ra Bắc. Mầm phẫn uất và chống đối càng ngày càng lớn. Thêm vào đó, Việt Nam lại bị các thế lực quốc tế lôi kéo. Nếu chính quyền và nhân dân đoàn kết một ḷng th́ mới hy vọng giữ được độc lập, chủ quyền và giải quyết được những vấn đề chính trị, xă hội. Nếu chính quyền và nhân dân coi nhau như quân thù quân hằn, nếu ngay nội bộ chính quyền cũng cấu xé nhau th́ nước Việt Nam sẽ rơi vào t́nh trạng rối trong loạn ngoài. Lúc đó, ba trường hợp có thể xảy ra:
1/ Nhân dân sẽ tự phát đứng lên lật đổ chính quyền. Nếu tự phát một cách vô tổ chức th́ dễ bị đàn áp và giải tán. Nếu thành công sẽ đi đến chỗ hỗn loạn v́ không có lănh đạo. Một tay “hảo hớn” kiểu Từ Hải hay một đám hoạt đầu nào đó có thể nhảy ra nắm cơ hội, cướp chính quyền, thiết lập một guồng máy cai trị không mang danh cộng sản nhưng c̣n tệ hơn cộng sản.
2/ Có một hay nhiều tổ chức đấu tranh biết kết hợp với nhau, biết khích động ḷng dân, có kỹ thuật khuynh đảo và có cán bộ thi hành, có chiến thuật, chiến lược tổ chức tổng nổi dậy, tiếp thu quyền hành và xây dựng một thể chế mới hợp với nguyện vọng và nhu cầu của toàn dân. Khi có một tổ chức như vậy, những người cộng sản chán đảng mới dám “nhảy tầu”, v́ không sợ nhảy xuống biển. Điều này có thể bị coi như một mơ ước, xa rời thực tế, nhưng đó chính là việc chúng ta phải bắt tay thực hiện. T́nh thế đă hội đủ hai yếu tố thiên thời và nhân ḥa, chỉ c̣n địa lợi phải khắc phục. Chúng ta cũng đă có những tổ chức có mặt và hoạt động ngay trong nước. Hăy tích cực xây dựng tổ chức, đồng thời áp dụng chiến thuật “dậu đổ b́m b́m leo”, lợi dụng lúc đảng cộng sản suy yếu kéo cho nó xập luôn.
3/ Phe cởi mở thắng thế và không thể không tiếp tục những cải cách do sự thúc đẩy cả trong lẫn ngoài. Dù họ không muốn dẹp đảng, nhưng những cải cách, những cởi mở sẽ như những vết nứt trên con đê độc quyền. Nước sẽ ṛ rỉ và từ từ phá xập đê. Đó là kinh nghiệm đă xảy ra tại Liên Xô. Gorbatchev chỉ muốn cải tổ để cứu văn kinh tế và làm cho dân Nga bớt bất măn, không hề muốn dẹp bỏ đảng Cộng sản Sô Viết. Khi không thể kiểm soát được t́nh thế (dù có hàng triệu quân và hàng chục ngàn đầu đạn nguyên tử trong tay), Gorbatchev phải nhường quyền cho “người hùng” Yeltsin chỉ huy cuộc phản công chống lại cuộc đảo chánh của những người cộng sản sợ mất quyền hành. Với hành động cỡi lưng cọp này, Yeltsin phải thẳng tay với các “đồng chí”, dù ông cũng là một lănh đạo cộng sản cao cấp (bí thư thành ủy Moscow). T́nh thế đă đưa đẩy cho chính những người cộng sản quay lại diệt cộng sản. Chiến thuật “dậu đổ b́m b́m leo” cũng chứng tỏ có giá trị trong trường hợp này.
Nh́n t́nh trạng đất nước, chúng ta không khỏi buồn nhưng cũng có nhiều hy vọng. Vấn đề đặt ra là nếu chúng ta chỉ bất động ngồi nh́n, t́nh thế sẽ diễn biến ngoài sự mong muốn của chúng ta. Nếu nói rằng người Việt cả trong lẫn ngoài nước không thể làm được ǵ trong lúc này v́ bàn tay sắt máu của cộng sản và những toan tính vị lợi của các đại cường là chúng ta qúa bi quan và có tinh thần chủ bại. Đảng Cộng sản VN bề ngoài có vẻ mạnh nhưng thực tế họ đang yếu v́ nội bộ xâu xé, Mỹ Tầu dành giật, đảng viên tranh ăn và mất tin tưởng, nhân dân chán ghét. Lẽ ra đảng cộng sản phải biết điều này và chủ động t́m một đường thoát cho chính họ và cho cả dân tộc. Tiếc thay, họ không muốn làm như thế. V́ vậy, đă đến lúc toàn thể dân tộc Việt Nam phải nắm lấy quyền làm chủ vận mạng của ḿnh, không thể để một thiểu số tham lam, hủ lậu, kém cỏi tiếp tục đầy đọa dân tộc và lại một lần nữa đưa đất nước vào ṿng tranh chấp quyền lợi của các ngoại bang.